Trang chủ » Tin tức

Thơ văn Viên Đình

  • Hội Làng -Lý Dung ngõ 15 Viên Đình

    Bốn năm một buổi hội làng, Ai xa thì nhớ sắm quà về chơi, Để cho đầu óc thảnh thơi, Sau bao khó nhọc bon chen cuộc đời...

  • Quê Hương Chỉ Một - Quyết Quí ngõ 17 Viên Đình

    Quê hương là trùm khế ngọt Cho tôi hái hằng ngày Quê hương có cây Sung nếp Để tôi trèo hái ăn chấm tương

  • Dòng sông quê -Mr.Trưởng Thôn (Hồng Phong) Ngõ 23 Viên Đình

    Quê hương tôi dòng sông quê xanh thẳm Từng bụi tre in bóng buổi trưa hè Đã in trong bao tâm hồn thơ trẻ Tắm với dòng sông vị nước ngọt lành

  • Làm ruộng - Dương T.Phượng ngõ 16 Viên Đình

    Mùa đông trời rét buốt tê, Xã viên tích cực mải mê cấy cày. Cấy xong không kịp trở tay, Làm cỏ cho lúa mai ngày tốt tươi.

  • Web Quê Mình - Hồng Phong ngõ 23 Viên Đình

    Web quê mình vừa mới được sinh ra. Đã mang lặng hình bóng quê nhà. Tiếng trống trường rộn rã mỗi sớm mai. Trang sách nhỏ ghi lại những vầng thơ.

  • Nhớ Về Nơi Xa Ấy - Lý Dung ngõ 15 Viên Đình

    Hỡi cò trắng bay về nơi xa ấy Có dừng chân tại mảnh đất ta yêu, Hãy cho ta nhắn nhủ một đôi điều Để vơi bớt nỗi nhớ thương cháy bỏng.

  • Nhớ Chiều Quê - Quốc Anh ngõ 16 Viên Đình

    Nỗi nhớ nào hơn nỗi nhớ quê Nhớ hàng tre rợp bóng trưa hè Nhớ cội đa già che bóng mát Nhớ lá vàng rơi lúc thu về

  • Nhớ Quê Hương - Xuân Dũng ngõ 23 Viên Đình

    Sinh ra là có quê hương Để mà canh cánh nhớ thương bên lòng Từ khi từ giã xóm làng Để bao hoài niệm xuân sang lại về

  • Đông Lỗ ơi - Xuân Dũng ngõ 23 Viên Đình

    Đông Lỗ ơi ! Trong chiều thu gió lộng, Từng cảnhđẹp giấc mộng lên thơ Ta đi như lạc vào giấc mộng, Những rặng tre thấp thoáng với sương mờ.

  • Diều quê

    Mỗi lần đi qua cái sân cỏ rộng rợp một góc trời diều ấy, nó cố đi thật chậm, say mê ngắm nhìn những cánh diều. Lòng nó lại bắt đầu quay quắt nhớ quê.

  • Đã đi góc biển chân trời/ Càng xa nỗi nhớ quê tôi càng dày...

    Đã đi góc biển chân trời/ Càng xa nỗi nhớ quê tôi càng dày...

  • Sương quê

    Chẳng nhớ độ tháng mấy, chỉ nhớ là trời lạnh. Học cấp 2 tại trường PTTHCS Đông Lỗ , cứ buổi sáng từng đoàn bạn bè rủ nhau ngoài đường làng tới trường, có hôm sương phủ trắng, người đi trước 2,3 m chẳng nhìn thấy nhau.

  • Mái nhà xưa gọi bước chân về

    Mỗi miền quê có thể khác nhau về địa lý, tên gọi, cảnh vật nhưng vẫn mang một nét chung. Đó là những mái nhà truyền thống mà dù có đi xa hay bất cứ nơi đâu khi gặp lại chạnh lòng ta sẽ nhớ, mái nhà xưa đầy ắp kỷ niềm ấu thơ - gọi bước chân về.

  • Nhớ một thời cởi truồng tắm mưa từ quê nhà nước mát

    Rượt đuổi cùng nhịp sống Sài gòn khi Hạ về kéo theo những cơn mưa bất chợt. Mưa đến mưa đi vội vã như một chuyến xe đò cứ đầy khách lại ra đi ngổ ngáo. Mưa đến như cướp bóc những con đường khô thoáng bằng những giọt nước tuôn rơi liên tu bất tận.

  • Nhớ quê, nhớ cả cơn mưa đầu mùa

    - Xa quê đã nhiều năm, nhưng cái cảm giác đi chân trần trong mưa, ngắm mưa bên khung cửa sổ, hay lắng nghe cái âm thanh quen thuộc của chiều mưa đầu mùa... vẫn không nguôi trong lòng tôi. Nó thổn thức, bồi hồi pha lẫn niềm nhớ quê khôn tả sau bao năm trời xa cách.