Trang chủ » Thơ văn Viên Đình

Kí Ức Tuổi Thơ Tôi - Phùng Ngọc Sơn - Dự Thi - MS 006

 

Kí Ức Tuổi Thơ Tôi - Phùng Ngọc Sơn - Dự Thi - MS 006

 Tuổi thơ tôi gắn liền với mảnh đất, ao hồ ,với những cánh đồng bát ngát mùi hương lúa. Sinh ra và lớn nên tại Viên Đình hình ảnh về những kí ức của tôi còn đậm sâu trong trí nhớ.

 Khi còn bé tụi nhỏ chúng tôi bao gồm: Hưng, Hà ,Tiến, Tùng và tôi là những thằng bạn rất thân chúng tôi lúc nào cũng đi với nhau, nghịch những trò thơ dại của con trẻ nay nhớ lại ôi bao giờ mới tìm lại được. Thủa đó chúng tôi rất thích ăn món chuối xanh nướng,cái vị chan chát đầu lưỡi thấm vào vị ngọt của tuổi thơ. Đôi lúc vì sự bất cẩn mà chúng tôi làm cháy đống rơm , vừa chạy vừa sợ cũng lại thấy vui.

 Cánh đồng trước cửa làng nơi mà đua những cơn gió mát vào làng, ở trên cánh đông vào những mùa mưa lũ con trẻ chúng tôi lại đi bắt ếch , nhái,… và mùa khô thì đi thả diều. Diều là một thú chơi của con trẻ tren những cánh đồng quê ,thường được chúng tôi làm thủ công, chỉ cần một mảnh áo tơi nho nhỏ được cắt thành hình vuông , hai thanh tre một thanh nằm dọc theo đường chéo của mảnh áo tơi thanh còn lại được uống cong theo hai cạnh góc vuông, được gắn vào bằng băng dính. Dây diều thì xin tiền mẹ mua, vì thế nên gió to diều chúng tôi thường bị thủng hoặc bị đứt dây bay dính trên lóc nhà người ta (bị chửi hoài nhưng mà vẫn vui). Lớn nên rồi tôi nhìn những đứa trẻ thả diều mà lòng tôi bùi ngùi nhớ về kỷ niêm xưa. Lúc bé khoái nhất là đi câu cá chỉ với chiếc cần câu làm từ tre và xin tiền mẹ mua ít cước là lưỡi câu là đủ , tưởng tượng việc dật cần câu nên lưỡi câu làm rách toạc miệng cá là tôi lại khoái. Hồi bé tôi cùng mấy thằng bạn ra máng câu , cá thì nhiều nhưng lại bé. Lớn nên một tý tôi đi học thời gian quậy cũng ít nhưng không vì thế tôi ngừng trò chơi yêu thích của mình. Học thì vẫn học tôi vẫn làm bài tập tốt lên bài tập hè cũng nhanh chóng bởi vậy thời gian chơi của tôi cũng được nhiều. Cứ đến tầm tháng 6 ngôi làng tôi đua nhau đi gặt với những trò chơi táo bạo và nguy hiểm: bắn cung, đốt đống rơm,… Chơi chán chiều đến mấy đứa chúng tôi lại rủ nhau đi tắm ao, một kỷ niệm chắc sẽ không bao giờ quên đối vơi tôi là một lần đi tập bơi suýt chết đuối. Lúc đó mấy anh em rủ nhau đi tập bơi trong số anh em và bạn bè tôi ai cũng biết bơi , trong lúc loạng choạng tập không may đi vào thùng đào tôi đã trượt chân ngã xuống vùng vẫy và uống vài ngụm nước may mà có anh trai tôi đến cứu, nếu không biết thì sẽ có chuyện gì xẩy ra nữa.Tôi còn nhớ trên hồ gần đình có một cây to, hè năm nào mấy đứa cũng rủ nhau ra tắm, nhất là đứng trên cây quoẳng mình xuống như phim trưởng. Sông hồ trong kí ức tôi lúc trước rộng và trong lắm vì thế mà bây giờ công nghiệp hoá , hiện đại hoá phát triển người dân tăng cao về mọi mặt ô nhiễm nguồn nước càng tăng cao. Nước bây giờ không còn trong veo như trước nữa mà một phần đục quoánh. Một phần là do nước thải từ cá hộ gia đình ý thức người dân khi vứt rác thải xuống ao, hồ khiến lũ trẻ con không giám nhảy xuông ao tắm nữa.

Mấy đứa bạn chúng tôi tìm được một nơi rất lý tưởng để ngủ, đi dọc cánh đường Cộc ở thôn Viên Đình với những bãi cỏ xanh ngắt trên là những dãy bằng lăng cao lớn trải ra bóng râm mát rười rượi đó là nơi lý tưởng ngủ lý tưởng nhất. Có những ngày chúng tôi rủ nhau ăn trộm hoa quả mang ra đấy vừa nhấm nháp vừa thường thức phong cảnh hữu tình rồi hưởng thụ cơn gió hè mát đến run người. Mùa đông đến mấy đứa trẻ chúng tôi lại rủ nhau ra đồng ăn trộm khoai và ngô mang ra đó nướng ăn ngon tuyệt những lúc đấy chúng tôi tưởng tượng mình là những vị Vua sống trên đời này được ăn khoai lang nướng và ngô nướng là sướng nhất. Lớn nên khi đang học lớp 8 với sự nôi kéo và rủ dê của bạn bè tôi đã xa ngã vào con đường học và biết chơi Game. Từ lúc đó tôi cũng không còn đụng tới cần câu, chiếc diều hay những trò chơi dân gian bổ ích nữa. Với những trò chơi Cs1, võ lâm, con đường tơ lụa,… nó đã làm tôi thay đổi rất nhiều. Có lần tôi đã cãi nhau với mẹ vì xin tiền mà mẹ không cho tôi hối hận lắm, khi năm ấy đã ăn trộm hơn 500 nghìn để đi chơi Game và bị mẹ tôi đánh. Tôi chơi Game bỏ hết những trò vui xưa kia tôi ít chơi với bạn trong xóm nữa . Đến khi bước chân vào cổng trường cấp 3 với sự khuyên dăn của bạn bè và thầy cô tôi đã bỏ được Game và bắt đầu đi theo con đường học tập.

 Tuổi thơ trong tôi là vậy đó, gắn với người thân bạn bè với cả quê hương mà tôi vô tình đánh mất từ lâu. kỉ niệm quê hương nó sẽ gắn bó và là hành trang giúp tôi tiến tới sự nghiệp sau này. Ngôi làng Viên ĐÌnh và mái ấm gia đình tôi đã nuôi nấng tôi với bao kỉ niệm đẹp. Tôi mong mọi người đừng vì vần đề gì đó mà bạn đánh mất đi tình cảm bản sắc quê hương minh

TÔI YÊU QUÊ HƯƠNG VIÊN ĐÌNH

Những bức ảnh được chính tác giả chụp

Phùng Ngọc Sơn Ngõ 16 Viên Đình

Lưu bút

  • FIFA 15 Coins đã viết::
    This is really a nice place.
    FIFA 15 Coins http://pennystocks.socialparadox.com/blog/read/423051/fifa-15-lula-riquelme-announced-his-retirement-as-director-of-la-masia
  • Albion Online Power Leveling đã viết::
    You are nothing like us .
    Albion Online Power Leveling http://www.exactrelease.org/appreciate-the-fact-of-albion--link-963536.html
  • Anahi đã viết::
    This inth'isgs just the way to kick life into this debate.
  • duy b00m đã viết::
    vhv
  • ngọc sơn đã viết::
    Cháu con mẹ Nga bố Khương.
  • d,j đã viết::
    em viết văn tả cảnh đấy àh.
  • nguyen van thang đã viết::
    Cac ben tre thon ta gio gioi qua ta..Chuc mung cac ban.
  • Nguyễn Xuân Dũng đã viết::
    Hay đó em.
  • zmk đã viết::
    hya
  • zmk đã viết::
    hya
  • Dương Thị Phượng đã viết::
    Phùng ngoc sơn@ ,,, Bài viết rất hay Sơn con nhà ai ngõ 16 vậy ? ?
  • Đình chinh đã viết::
    Nhiều gương mặt mới quá, chúc mừng Ngọc Sơn đã tham gia dự thi !

Viết lưu bút: